Tuesday, October 1, 2013

Tiền trạm Tân Mai - Biên Hòa

Một hôm con đi học về, thủ thỉ với mẹ: “Mẹ ơi, mai mẹ cho con xin một ngàn để con bỏ vào heo giúp các bạn trong lớp. Các bạn đó nhà khó khăn lắm đó mẹ. Cô con nói bạn nào có một ngàn thì bỏ một ngàn, bạn nào có hai ngàn thì bỏ hai ngàn, bao nhiêu cũng được đó mẹ ơi.,,” Hôm sau đi họp phụ huynh, nghe cô giáo chủ nhiệm nói chuyện, tôi liền hẹn với cô sáng thứ sáu đi thực tế một chuyến

Trống trường vừa đổ vang kết thúc buổi học, tôi và cô chạy vội theo em, vừa đi vừa dáo dác kiếm tìm, nếu không chẳng thể nào biết được nơi em ở. Em không có nhà. Nơi ở của gia đình em là một chiếc ghe đâu đó trên sông, vừa là nơi trú thân, vừa là phương tiện sinh sống. Hằng ngày hai anh em của em tự chèo xuồng từ ghe vào bờ đi học. Hai anh em cùng bằng tuổi nhau học lớp 1.
Những chiếc xuồng đưa các em đi học từ nhà...
Tan trường, em vội thay quần áo ra bỏ vào túi nylon mang theo, trên người chỉ còn lại chiếc quần cộc, cùng với anh, chèo xuồng về. May mắn thay, tôi và cô vừa bắt kịp em khi em chuẩn bị chèo đi. Nhắn vội với cô giáo đứng đợi cùng với con, tôi vội leo xuống bờ kè, lòng đầy hồi hộp… Một người lớn không biết bơi và 3 đứa nhóc… Thôi kệ, cứ cầu xin mọi việc bằng an, giày dép còn có số nữa kia mà… 
Hai anh em Đức - Anh và bé Giang (bé gái)
Chiếc ghe dần dần xa bờ, đưa tôi sang một miền khác của cuộc sống. Tôi ngắm cảnh trên sông. Giữa trưa, trời nắng gắt, mấy đứa trẻ đen thui, đầu trần, hồn nhiên nói cười như chích chòe, thay nhau chèo ghe bằng chân ( còn tôi ngồi yên không dám nhúc nhích). “ Cô ơi, thằng Đức học giỏi lắm đó cô, được điểm mười không hà.” “Cô ơi , cô có nuôi cá không, nhà con cá bảy màu nhiều lắm, con cho cô.” “Cô ơi, con Giang nó ngủ nhiều lắm cô ơi... ha ha” “Cô ơi, ba con Giang chết rồi...” Chiếc xuồng như chao đi một chút trong khoảng không lộng gió...

“Nhà” bé Giang là nơi tôi ghé đầu tiên. Trên bàn thờ là di ảnh của ba bé. Mẹ đi làm thuê từ sáng sớm. Gia đình em phiêu bạt từ tận Sóc Trăng lên đây nhiều năm. Ba chết mất xác trong một lần đi câu, để lại người vợ cùng 3 đứa con nhỏ dại và người bà. Anh trai lớn tật nguyền trong một tai nạn làm đôi vai của người mẹ gánh gồng hơn. Cả gia đình bây giờ đang ở nhờ trên chiếc ghe của người bác - vốn cũng chẳng đỡ hơn bao nhiêu. 

Tiếp tôi là người bà gần 90 tuổi, già nua, đau yếu. Chậm rãi kể cho tôi nghe chuyện gia đình, ánh mắt bà ánh lên một nỗi tha thiết chạnh lòng người đối diện. 
Nơi bốn mẹ con em Giang ở nhờ (ảnh trái) và bà ngoại của em (ảnh phải)
“Nhà “ em Đức – Anh cách đó không xa, chỉ sau vài phút chèo là tới. Trưa nay, ba mẹ em đều có nhà cả. Ba em vừa đi đào trùng về, người còn nguyên mùi bùn đất. Anh là người dân tộc Khơ-me, dắt díu gia đình cũng từ Sóc Trăng lên đây sinh sống. Hằng ngày chi xin đi làm thuê, anh đi đào trùng ven sông Đồng Nai bán cho người đi câu cá. Một ngày của anh bắt đầu từ sáng sớm, ngâm mình trong nước ven bờ sông, trong những đám lục bình, dùng rổ vớt bùn đất lên, rây lấy trùng ra.” Hôi tanh, ghẻ chốc là chuyện nhỏ”, anh nói, “ chỉ mong có tiền nuôi con ăn học”. May mắn thay, hai đứa con ở trường rất ngoan. Cô giáo khen em Đức tuy học chậm, nhưng rất nhớ bài và chịu khó. Những điểm 8, 9, 10 nở đều đặn trên vở của em.
Hai anh em Đức - Anh cùng gia đình
Đưa tôi về lại trên chiếc ghe khi nãy, ba của hai em Đức – Anh chỉ cho tôi xem nơi anh đào trùng ven bờ sông. Anh nói, mới hôm bữa vớt trùng đụng ngay người chết đuối trên sông đó cô, nghe nói là bị chìm ghe. Tôi rùng mình lạnh hết cả người, hình ảnh của Đức ngồi chèo xuồng với nụ cười tươi tắn hiện ra trước mắt tôi…Nén một tiếng thở dài nghe lòng chênh vênh xốn xang, cầu xin lúc nào cũng trời yên biển lặng…
Ven sông- nơi ba em Đức bắt trùng làm kế sinh nhai
Mấy hôm sau, tôi còn ghé thăm được nhà một số em nữa hoàn cảnh rất éo le. Em Thiên Kim, mẹ mắc bệnh ung thư, bố không chịu nổi cái nghèo, cũng bỏ ra đi, để hai mẹ con lay lắt. Có em, ba bị ung thư, mẹ tảo tần bán rau ngoài chợ. Các em đều mới vào lớp 1, quãng đường còn rất xa và rất mông lung. Dẫu vậy, cuộc sống luôn có những điều diệu kỳ không ngờ tới. Và chính sự chung tay giúp sức của mọi người sẽ làm nên điều kỳ diệu ấy. Hãy mang đến cho các em món quà yêu thương của cuộc sống, gieo cho các em những hạt giống tâm hồn đầy lạc quan và hy vọng.

Xin mượn lời cô giáo chủ nhiệm làm lời kết. “Xin mọi người hãy cố gắng giúp đỡ các em, vì nếu không có điều ấy, các em sẽ không còn được đến trường, và xã hội sẽ có thêm những trẻ em đường phố phải vào đời sớm vì mưu sinh.”

Hương Autumn.

Sunday, September 29, 2013

Câu chuyện nhỏ về "ươm mầm" và hậu charity


1) MESSAGE FROM "CO MUA THU"
Sent: Thursday, October 18, 2012 10:58 AM

Buổi sáng mùa thu sương giăng giăng
Lá sân trường chuyển mình thay áo mới
Đứa em nhỏ cô liêu quạnh quẽ học
Lòng tôi thắt lại, mắt lệ nhòa…

Chào cả nhà NSN,

Đã lâu rồi Thảo cũng chẳng làm văn hay viết tự sự, cho nên bây giờ trình bày một vấn đề sao thấy khó khăn quá. Do đó Thảo cũng chỉ mạo muội gửi một số thông tin cho cả nhà về 2 trường hợp như sau để cả nhà quyết định và xem xét cân nhắc có thể giúp đỡ 2 em hay không.

Trường hợp 1: Em Sỹ học trường Trần Nguyên Hãn lớp 12- Tp Vũng tàu

Gia đình em có 5 người: Bố đi theo ghe câu cá, 2 tháng về 1 lần. Mẹ trước đây đi phụ hồ, bán vé số tuy nhiên một hai năm trở lại đây mẹ em trở bệnh, xương khớp yếu, nên đành ở nhà quanh quẩn việc bếp núc, anh trai 22 tuổi nghỉ học sớm để phụ gia đình, em cũng đi ghe nhỏ câu cá 1 tháng về 1 lần, tuy nhiên năm vừa rồi em bị bệnh năng (bệnh về máu…) nên phải nhập viện điều trị, hiện tại bệnh đã thuyên giảm nhưng vẫn chưa đi ghe lại được. Em nhỏ của Sỹ 18 tuổi cũng vì hoàn cảnh gia đình nghỉ học từ năm lớp 5, hiện tại công việc em của Sỹ (theo như Sỹ kể) là “làm gà” – tức là đi nhặt lông gà ở mấy cái xưởng gà… Gia dình hiện tại chỉ có mình Sỹ là được đi học đến bây giờ, theo tôi được biết năm cấp 2 em cũng đi theo mẹ phụ mẹ, sau đó mẹ bệnh năm lớp 10 & lớp 11 em cũng vừa học vừa làm để phụ gia đình (bán vé số & phụ hồ). Tuy nhiên đến năm lớp 12 (năm nay) vì chương trinh học quá nhiều và với quyết tâm thi đỗ Đại học để tương lai sau này tốt đẹp hơn, em dốc sức học và ko còn thời gian đi làm nữa.

Gặp em vào trưa muộn sau khi tan trường, lớp học đã im ngủ chỉ còn mình em thức với những bài toán ôn luyện đề thi, tôi hỏi em sao em ko về nhà ăn trưa nghỉ ngơi rồi quay lại trường học phụ đạo sau, em bảo tôi nhà em xa lắm chị ah (ở Phường Rạch Dừa đường 30/4) và nếu có về nhà cũng chắng có gì ăn, tôi lại hỏi em thế buôi sáng nay em ăn gì, em nói hôm qua rằm mẹ cúng nải chuối, nên sáng ăn sáng bằng chuối rồi. Tôi lại hỏi em thế trưa em nhịn đói sao chiều em học nổi, em bảo lúc nãy bạn Phúc Vinh (bạn cùng lớp) đã dẫn cho em đi ăn chè nên em no rồi, chiều về em ăn cơm là đủ. Ngậm ngùi quá! Thực sự tôi ko bất ngờ lắm trước câu trả lời của em (chỉ buồn thôi) vì tôi đã nghe kể và biết được rằng cứ trưa 2,4,6 hàng tuần (những ngày phải học phụ đạo thêm ở trường) em đều học buổi sáng xong, ở lại trường với cái bụng đói meo, làm vài bài tập, sau đó ngủ trưa tại lớp học và chờ đến giờ chiều để được học tiếp. Ngày nào may mắn thì được bạn dẫn đi ăn chè thay cơm trưa…

Vẫn còn vài thông tin về em nhưng câu chuyện đã quá dài, Thảo nghĩ đến đây cũng đã phần nào phác thảo được về cuộc sống của em Sỹ ở Vũng Tàu.
Hiện tại em Sỹ ko được trường miễn phí học phí vì ko có hộ khẩu ở VT nên gia đình ko được phường cấp giấy hộ nghèo. Năm ngoái em đạt danh hiệu học sinh tiến tiến (ĐTB môn: 7,8), tuy nhiên là học sinh có học lực tốt nhất trong lớp, em học giỏi các môn tự nhiên và có ước mơ thi ĐH khối A – ĐTB 3 môn toán lý hóa của em trên 8,0.



2) ACTION
Sent: Monday, 26 November, 2012 11:42 AM
By: Le Van Nghia (Mr.)

Chào cả nhà,

Sáng thứ bảy vừa qua, Nghĩa và Uyển đã đại diện nhóm NSN đến trường Trần Nguyên Hãn giúp đỡ trường hợp của em Sỹ. Cô giáo và các bạn cùng lớp đã rất vui mừng khi thấy bạn Sỹ nhận được sự giúp đỡ của nhóm.


Bản thân em Sỹ cũng gửi lời cảm ơn nhóm và xin hứa sẽ cố gắng học tập tốt hơn. Qua cảm nhận riêng và theo ý kiến của các bạn cùng lớp và cô giáo chủ nhiệm, Sỹ ăn nói rất lưu loát và có nghị lực trong cuộc sống. Mong rằng sự giúp đỡ của nhóm chúng ta sẽ là một cú hích nhỏ giúp em chắp cánh ước mơ ..

Tóm tắt hỗ trợ của nhóm cho em Sỹ như sau:
Tiền mặt : 1.000.000đ ( Cám ơn nhà tài trợ giấu mặt tên Tuyết đã tặng riêng cho em >->o).
Tiền đóng cho nhà trường: tổng cộng 2.600.000đ bao gồm.
Tiền học của trường 6 tháng nữa = 6x 60.000đ= 360.000đ.
Tiền học phụ đạo 7 tháng nữa ( vì tháng 11 em cũng chưa đóng): 320.000đx7 = 2.240.000đ
Tiền ăn cho em : 1.200.000 đ – Uyển đã làm việc với quán cơm và đóng tiền tháng đầu tiên cho em. Uyển sẽ tiếp tục đóng cho đến hết số tiền trên.
Tổng cộng : 4.800.000đ. 
 

3) AFTER THAT ... 
From: SY
Date: 14:05:00 GMT+07:00 Ngày 02 tháng 9 năm 2013
Subject: [Nhóm Thiện Nguyện Ngôi Sao Nhỏ _ Little Stars Charity] Nhận xét mới về Charity lần thứ 12: 1,000 áo mới cho trẻ em dân tộc....
SY đã để lại một nhận xét mới về bài đăng của bạn "Charity lần thứ 12: 1,000 áo mới cho trẻ em dân tộc..."

GIUP DO EM CUA MOI THI DAU DAI HOC TRUONG DAI HOC GIAO THONG VAN TAI TPHCM EM XIN CAM ON TAT CA CAC ANH CHI DA GIUP DO EM TRONG THOI GIAN EM HOC LOP 12 VA KI THI DAI HOC VUA ROI EM XIN CHUC TAT CA MOI NGUOI LUON MANH KHOE VA NHOM NGAY CANG PHAT TRIEN DE GIUP DO DUOC NHIEU NGUOI CO HOAN CANH KHO KHAN.EM XIN HUA MOI NGUOI SE CO GANG HOC DE KHONG PHU LONG CAC ANH CHI DA GIUP DO

********

Bỗng dưng thấy nhẹ nhõm & so happy together...

Give an arm, share a warm, from the hearts to the hearts
Bring a light, fly a dreaming kite, for little stars shining in the sky.